
Thượng đế được xem là đấng tối cao và duy nhất trong tiềm thức của nhiều người. Ấy vậy mà chúng tôi – những nhân viên phục vụ nhà hàng lại có hàng chục đến hàng trăm “thượng đế” mỗi ngày. Và để đổi lại nụ cười của những vị thượng đế này là cả mồ hôi lẫn nước mắt.
Thượng đế được xem là đấng tối cao và duy nhất trong tiềm thức của nhiều người. Ấy vậy mà chúng tôi – những nhân viên phục vụ nhà hàng lại có hàng chục đến hàng trăm “thượng đế” mỗi ngày. Và để đổi lại nụ cười của những vị thượng đế này là cả mồ hôi lẫn nước mắt.
“Thượng đế” đối với nhân viên phục vụ như chúng tôi chẳng phải xa vời vợi trên trời cao mà là những vị khách hàng ngay dưới mặt đất. Họ là người có tiền, họ dùng tiền để mua dịch vụ của nhà hàng - nơi chúng tôi làm việc. Nói thẳng ra, họ là người gián tiếp “trả lương” cho chúng tôi. Và tất nhiên họ có quyền yêu cầu được phục vụ tốt nhất.
Thượng đế của chúng tôi hôm nay là cô gái chân dài xinh đẹp, mai là đứa bé lên ba, mốt lại là ông to bà lớn nào đó. Nhưng dù là ai, chúng tôi đều phải tiếp đón ân cần, phục vụ chu đáo để họ thật hài lòng trước khi bước ra khỏi cánh cửa nhà hàng.
Nụ cười của họ chính là thang điểm 10 trong bảng đánh giá kết quả làm việc của chúng tôi và đồng thời cũng chính là động lực cống hiến mỗi ngày. Tuy nhiên, thượng đế của chúng tôi tính tình đôi khi cũng “sớm nắng chiều mưa”. Chiều lòng khách hàng là đứa trẻ lên 3 đã khó thì khách hàng là những ông “tai to mặt lớn” lại càng khó hơn. Và dường như, đó chính là nỗi ám ảnh đối với bất kỳ nhân viên phục vụ nào.
Có hôm, chúng tôi phục vụ món ăn hơi lâu vì nhà hàng đông khách, thế là bị mắng xối xả dù đã giải thích rõ lý do. Mặc dù bản thân đã cố gắng hết 100 phần trăm công suất nhưng vẫn không thể phục vụ xuể. Tìm kiếm sự cảm thông nơi thượng đế quả thật là một điều gì đó khá xa xỉ. Thậm chí, một đồng nghiệp của tôi còn bị hất thẳng dĩa đồ ăn đang còn nóng hổi vào người vì nhầm lẫn order trong lúc vội vàng.
Thượng đế có thể mất bình tĩnh nhưng chúng tôi thì tuyệt đối không. Việc duy nhất chúng tôi có thể làm lúc đó chính là xin lỗi… Xin lỗi là vì chúng tôi tôn trọng khách hàng và xin lỗi để mong nhận được sự cảm thông và trân trọng.
Chẳng hiểu vì sao và từ bao giờ mà cái nghề mang tên “nhân viên phục vụ” lại nhận được ánh mắt thiếu tôn trọng đến từ nhiều người. Họ cho rằng công việc mà chúng tôi lựa chọn là “kém sang” vì luôn phải đi cung phụng người khác.
Tuy nhiên, hai từ “cung phụng” đó thật ra không hề đúng. Công việc của chúng tôi mang bản chất dịch vụ, hướng đến sự thỏa mãn cảm xúc của con người. Sứ mệnh của chúng tôi là chăm sóc cho thực khách, mang đến cho họ những bữa ăn không chỉ thơm ngon mà còn chất lượng dịch vụ tốt. Nói ngắn gọn hơn, chúng tôi chính là người biến khách hàng của mình trở thành những thượng đế đích thực.
Nghề nào cũng đáng được trân trọng miễn là lao động chân chính, có thể bằng tay chân hoặc khối óc hoặc là cả hai. Còn đối với nghề này, chúng tôi lao động không chỉ bằng khối óc và tay chân mà còn bằng cả trái tim. Một trái tim nồng ấm được nuôi dưỡng bằng sự tận tụy với khách hàng.
Hỡi những thượng đế trên mặt đất, hãy yêu thương chúng tôi! Chúng tôi sẽ khiến bữa ăn của các vị trở nên tuyệt vời hơn bao giờ hết.
Xem thêm: Có phải khách hàng luôn luôn đúng?
Ban đầu được đăng bởi:Cập nhật tin tức https://quantrinhahang.edu.vn
November 01, 2018 at 10:00AM
Nhận xét
Đăng nhận xét